Nướng thịt trong lòng núi lửa ở Lanzarote

Nướng thịt trong lòng núi lửa ở Lanzarote

TTO – Lanzarote là đảo lớn thứ tư của quần đảo Canary được tạo nên từ nham thạch từ cách đây khoảng 30 triệu năm. Cho đến hiện nay ở dưới lòng đất này vẫn còn nóng bỏng và sôi sục – một lò nướng rất hiệu quả với những ai muốn chuẩn bị đồ ăn của mình bằng năng lượng tự nhiên.

Khe hở dưới lòng đất hình bầu dục nhìn chả có gì đặc biệt. Nhưng khi người bảo vệ công viên ném một nắm củi khô xuống kẽ đất đó thì nó tự bốc cháy luôn. Tại một điểm khác nơi có một ống dẫn cắm sâu hàng mét xuống dưới lòng đất, anh bảo vệ đổ một xô nước xuống thì lập tức một cột hơi nước bốc lên cộng với tiếng réo xèo xèo của nước sôi.

Tất cả du khách lúc đó đều rất ấn tượng, còn anh bảo vệ khá hài lòng nói: “Dưới đó quỷ Lucifer đang nấu nướng“.

Hằng ngày những người bảo vệ công viên vẫn thường xuyên diễn cho du khách xem sự sống động của các núi lửa ở đây. Không có điểm nào khác trên đảo Lanzarote người ta có thể được đến gần hơn với núi lửa như ở đây.

Được hình thành từ nhanh thạch lỏng bị đông cứng cách đây 30 triệu năm, đến tận bây giờ dưới lòng đất Lanzarote vẫn còn sôi sục. Nguồn năng lượng tự nhiên này đã được nhà hàng del Diablo sử dụng để… nướng gà và các món nướng đặc sản khác.

Lanzarote, hòn đảo của núi lửa. Đây là hòn đảo lớn thứ tư trong quần đảo Canary của Tây Ban Nha, nằm cạnh bờ biển Tây Phi, trên cùng vĩ tuyến với sa mạc Sahara. Không ở đâu trên quần đảo Canary bề dày của đất lại mỏng như ở Lanzarote, và không ở đâu trên quần đảo này người ta lại được gần với sức mạnh vô địch của thiên nhiên như ở đây.

Trên diện tích 845 km² của hòn đảo trên biển Đại Tây Dương có hơn 100 núi lửa và 300 miệng núi lửa. Khoảng ¾ diện tích đảo được bao bọc bởi nham thạch. Màu xanh hiếm hoi trên đảo là những khóm nho ở La Geria, những cây cọ bên bờ biển của El Papagayo hay những cánh đồng xương rồng ở Guatiza.

Lanzarote trở thành vùng đất thâm sơn cùng cốc như thế vào thế kỷ 18, bởi từ năm 1730-1736 hàng loạt trận núi lửa phun nham thạch khủng khiếp đã diễn ra liên tiếp. Nó tạo nên một vùng đất toàn miệng núi lửa, nham thạch và tro bụi. Nhưng nó cũng để lại một vùng phong cảnh núi lửa kỳ bí với những màu nóng từ đen, nâu cho tới đỏ. Những tảng đá chứa quặng sắt qua thời gian bị ôxy hóa tạo ra những gam màu như ngày nay.

Người Lanzarote gọi quê hương của họ là Malpaís – vùng đất xấu – nhưng họ coi những lần động đất những lần núi lửa phun trào là định mệnh của đất trời. Lần cuối cùng xảy ra núi lửa phun nham thạch là năm 1824. Từ đó đến nay tình hình yên ổn hơn, nhưng dưới lòng đất mọi thứ vẫn sục sôi.

Vùng đất tưởng như ảo ảnh với quang cảnh khá đơn điệu này lại có sức hấp dẫn lạ lùng. Rất nhiều người yêu thích không khí ở đây, UNESCO cũng đã đưa cả hòn đảo này vào danh sách những vùng đất cần được giữ gìn và bảo tồn. Những ngọn núi lửa ở đây thu hút khách du lịch, còn những bờ biển lại được những người yêu bơi lội và tắm nắng thích thú. Hoặc người ta yêu tất cả mọi thứ bởi đó là “nơi đẹp nhất thế giới“, như nghệ sĩ César Manrique (1919-1992) từng nói.

Nhà tạc tượng nổi tiếng, nhà kiến trúc sư và người hâm mộ Lanzarote đã biến giấc mơ của ông thành hiện thực là tạo nên mối quan hệ mật thiết và hài hòa giữa thiên nhiên và con người. Và cả thế giới đã ấn tượng và khâm phục những gì ông đã làm. Mấy chục năm ông là người đã tạo nên một bộ mặt cho hòn đảo này với những công trình và giấc mơ của ông.

Lanzarote là người yêu lối kiến trúc đơn giản, thanh lịch của những người nông dân tại đây và ông cũng là người đã giữ gìn cho hòn đảo này bản sắc ấy.

Những ngôi nhà hình vuông được sơn trắng như tuyết, điểm vào đó là những ô cửa sổ và cửa ra vào màu xanh. Ở vùng đất toàn nham thạch này việc xây dựng vẫn hoàn toàn làm theo kiểu truyền thống, các ngôi nhà không bao giờ vượt quá 2 tầng, đó là quy định của ông. Trên đảo không được dán quảng cáo và việc xây dựng khách sạn có những quy định ngặt nghèo.

Ông biết rõ rằng một hòn đảo núi lửa không có nguồn nước uống tự nhiên không thể dành cho du lịch đại trà được. Là nghệ sĩ, ông đã tạo nên nhiều tác phẩm nổi tiếng trong các đường hầm và hang động dưới lớp nham thạch, và những tác phẩm này đã trở thành biểu tượng của hòn đảo, trong số những tác phẩm đó không thể không kể đến nhà hàng Del Diablo.

Manrique muốn chứng minh rằng núi lửa rất đẹp và người ta có thể sống trên đó. Ngôi nhà của ông được ông xây dựng trong 5 cái bong bóng nham thạch. Ông cũng xây dựng một sân khấu cho nhạc cổ điển ở trong hang núi lửa Jameos del Agua, phác thảo và xây dựng một công viên xương rồng Jardín de Cactus ở Guatiza. Và trong các công trình của ông không thể không kể đến nhà hàng Mirador del Río được ông khoét vào trong vách núi ở bờ biển phía tây bắc của hòn đảo.

Qua các công trình của ông Lanzarote đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Một phần những quy định khắt khe về kiến trúc mà Manrique đưa ra hiện nay vẫn còn hiệu lực. Nhưng sau khi ông mất đi vào năm 1992 thì việc xây dựng trên đảo được làm ồ ạt hơn. Dù không xây các công trình cao tầng nhưng họ phải xây các công trình rộng hơn. Bởi lẽ lượng du khách đến đây hằng năm tăng cao, khoảng 2 triệu người đến nghỉ mát mỗi năm.

Số giường khách sạn đã tăng gấp đôi với khoảng 75.000 giường. Do vậy lượng lương thực được nhập cũng tăng không ngừng, những công trình lọc nước biển mới cũng được xây dựng và nhiều ôtô thuê được mang ra đảo. Phần lớn trong số 130.000 dân bản địa sống chủ yếu nhờ vào dịch vụ du lịch. Mở rộng hay không mở rộng thêm ngành du lịch ở đây là một vấn đề thời sự nóng bỏng.

Con quỷ con của Timanfaya không thèm đếm xỉa đến những hoạt động của con người quanh nó. Nó vẫn giữ ngọn lửa dưới lòng đất và làm cho người ta vui thú với những trò chơi của nó. Và nó cũng là con đẻ của kiến trúc sư César Manrique, là bùa hộ mệnh mang lại hạnh phúc và ấm no cho hòn đảo Lanzarote này.

NAM HẢI (Theo Beate Schümann, báo

Thế Giới

– Đức)

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *