Ông Tây “Xuyên Mekong” làm du lịch

Nhiều hôm trở về nhà, 7-8 giờ tối hay hơn nữa, cả nhà mới ngồi vào bàn ăn. Đó là khoảnh khắc ấm cúng mà Ben có được. Còn lại là công việc.

Ben (tên thật là Benóit Perdu), dân vùng Normandie (Pháp) và vợ là chị Mai Thị Nguyệt Ánh, người Hải Phòng, rất say sưa với công việc. Nhà hàng Nam Bộ (TP. Cần Thơ) do bà xã Ben quản lý hoạt động đã 8 năm, nấu những món ăn thuần Nam bộ: canh chua, cá kho, tép rang…cho những người Pháp. Ben đặt tên nhà hàng cho dễ nhớ, dễ nói và tỏ rõ ý muốn chọn đất này làm quê hương.

Trước tiên, mình phải thích đã

Ben đã trải qua nhiều công việc khi tới VN: nhà thầu cung cấp thép cho một công trình thủy điện cách An Khê (Bình Định) 30 cây số, tổng giám đốc công ty liên doanh Total Gaz Cần Thơ, giám đốc công ty bảo hiểm nông nghiệp Pháp tại VN – Groupama. “Làm thuê hoài, đã đến lúc tôi thích làm chủ một công ty nho nhỏ của riêng mình”, Ben nói.

Lần đầu tiên đặt chân tới Cần Thơ, nhìn sông nước mênh mông, Ben thích lắm. Lúc đó người ta đã dọn đi những lều sạp bao quanh, hiện ra kiến trúc cổ, càng thích. Trong khi người ta chỉ say sưa với kiến trúc mới thì trong đầu Ben hiện lên câu hỏi nên làm gì với kiến trúc cổ này?

Ben bắt đầu công việc từ sở thích của mình và hi vọng mình thích cái gì thì du khách ba lô từ châu Âu sang có thể đồng cảm được. Thế là công ty du lịch Xuyên Mekong ra đời, toạ lạc tại Cần Thơ.

Mọi người trong gia đình tôn trọng sở thích và mọi tính tóan của anh khi đóng con tàu du lịch mang tên BASSAC, cái tên gợi nhớ với những người Pháp và cả những người Việt xa quê.

Con tàu có 3 tầng, 6 phòng ngủ, phòng đọc sách, phòng xem phim và nhà hàng sức chứa 25 khách. Tháng 11-2006, tàu thứ hai sẽ hoạt động. Tàu thứ nhất đóng năm 2002, Ben đeo sát thợ sửa từng li từng tí, đến năm 2003 vẫn còn sửa. Tàu thứ hai ít sửa hơn. “Sửa cho giống ý của mình”, Ben nói.

Hai vợ chồng thiết kế con tàu dài 32m, 20 khách, không trùng lắp so những chiếc tàu trên sông Hậu nhưng không quá lạ lẫm, cách biệt. Ben cấy cho công ty Xuyên Mekong những ý tưởng và anh tin chắc những du khách ba lô người Đức, Pháp tới đây sẽ nhớ tới con tàu.

“Vừa đủ” đòi hỏi tính chuyên nghiệp, Ben nghĩ như vậy nên không đóng tàu lớn quá để ngày mai không còn gì. Anh giải thích: Có hai nhà hàng, bên này làm gì thì bên kia làm nấy, làm riết người ta dùng tới cách giảm giá để kéo khách; nhưng lúc vắng khách, gom cả hai nơi không đầy một nhà hàng.

Ở Hạ Long, người ta đầu tư tàu lớn rồi giảm giá để cạnh tranh tới mức không đủ tiền bảo dưỡng tàu bè. Du lịch sông nước không giống như khách sạn, vì du khách có thể tìm chỗ ở khác. Chứ tàu đầy thì khách không thể tự bơi để kiếm tàu khác. Du lịch không giống như cạnh tranh gạo, đường… người ta muốn giảm giá để bán với số nhiều.

Tại sao không nghĩ tới việc tăng trưởng bằng cách nâng cao chất lượng mà cứ nghĩ cách giảm giá để cạnh tranh? Ở đây, khi làm du lịch sông nước, đóng tàu lớn quá thì lúc vắng khách sẽ khó trả lương, bảo dưỡng tàu…

Còn nhỏ quá thì giá sẽ mắc so với sức cầu của thị trường du lịch ba lô. Đầu tư lớn mà thị trường nhỏ cũng chết. Ben có một cộng đồng lữ hành du lịch ba lô, phải làm cho “vừa đủ” so với thị trường. Muốn vậy phải tổ chức hậu cần tốt hơn, giảm chi phí bảo hành tàu, xây dựng đội ngũ hiện có, chăm lo nguồn nhân lực để mọi người tập trung nâng cao chất lượng, giữ uy tín, bền vững. Tới giờ Ben vẫn vẫn giữ cam kết phục vụ cho từng người một.

Biết mình đang đi tới đâu

Phía trước văn phòng công ty Xuyên Mekong là xề mẹt, lỉnh kỉnh cây trái đồng bằng. Sự tự nhiên ấy làm cho văn phòng của Ben “dễ thương” hơn. Bên trong cánh cửa nhỏ, Ben và vài nhân viên điều hành công việc của công ty du lịch Xuyên Mekong. Ben nói tiếng Việt rành rẽ và “ vừa đủ” theo suy nghĩ của anh.

Đối với Ben, “vừa đủ” là nước bền. Anh luôn tính toán cho một cụm liên hợp giữa hai nhà hàng và một công ty du lịch sông nước vận hành đồng bộ như chiếc bàn đạp, sên, líp… trong một chiếc xe đạp.

Ben và vợ cùng quán xuyến công ty Xuyên Mekong, Nhà hàng Nam Bộ, kể cả nhà hàng Sao Hôm – ngay nhà lồng chợ cổ – trước khi giao cho người em trai tên Tường quản lý. Sao Hôm có một không gian dát vàng. Từ đây có thể thấy nắng gió, sông nước và sự sinh cư bên xóm chài. Người ta chỉ cần mở những cánh cửa nhìn ra sông thay vì quay lưng với nó thì ngồi bên đây sông là một sinh cảnh sông nước rõ ràng.

Khi đóng chiếc tàu thứ hai, Ben tìm người nói một chút tiếng Anh. Trước đây, ở Total Gas, Ben đã tìm và gặp đúng người có thể nói rất hay câu “Total xin chào”. 115 người mới tìm được một người. Khi rời Total, người đó vẫn làm việc rất tốt và nay đảm trách công việc điều hành ở một vị trí cao hơn. Đó là một người có tiềm năng. Ben tin rằng cái chính vẫn là con người và sự nuôi nấng những ý tưởng luôn thu xếp những chuyến đi trên sóng nước nhẹ nhàng, thú vị. Về khía cạnh này thì người Pháp và người Việt rất giống nhau.

Sự giống nhau cũng có thể gây phiền phức khi nhiều nơi đóng tàu làm du lịch như Ben. Vĩnh Long, Cần Thơ có tàu đi trên sông Hậu, thậm chí có tàu cao tốc đi Phnom Penh. Ben phải giữ cho nhà hàng, tàu du lịch “chạy” theo lộ trình “ tăng trưởng” một cách khó khăn.

“Đôi khi, thậm chí người ta không để ý xem người Cần Thơ thích đi đâu vào buổi tối, người từ xa đến Cần Thơ muốn ra sông? Nếu họ thích đi trên sông, phải có dịch vụ đáp ứng. Tôi sẽ nâng cao chất lượng dịch vụ lên cao hơn khi để ý nhu cầu đó. Người Pháp hay nói: Nếu không biết bạn muốn đi đâu thì sẽ không bao giờ tới đó”. Tới đây thì Ben tin rằng đường đi của mình và sở thích của họ sẽ gặp nhau.

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *