Ngay từ những năm 1830, vua Minh Mạng đã cho chạm phong cảnh Đại Lãnh vào một trong chín chiếc đỉnh đồng (Cửu đỉnh) trước sân Thế Miếu (Huế). Đến năm 1853, Đại Lãnh được ghi tên vào từ điển quốc gia do triều Nguyễn biên soạn. Không ít khách nước ngoài khẳng định bãi tắm Đại Lãnh có thể xếp vào loại đẹp nhất trên thế giới.

Mấy năm trước, vào những ngày nghỉ, bãi tắm này tấp nập khách du lịch. Cả khu rừng phi lao mênh mông không còn một chỗ trống. Dọc theo bãi biển hình vòng cung dài hơn 1km từ chân đèo Cổ Mã đến mũi Hòn Gion, rất đông người hụp lặn trong vùng biển xanh biếc, trong suốt, có thể nhìn rõ tận đáy. Hơn hẳn bãi tắm Nha Trang, bãi tắm Đại Lãnh cạn, ra xa bờ hàng chục mét, nước vẫn chỉ ngấp nghé ngang ngực.

Sau khi bơi lội, vùng vẫy thỏa thuê, du khách có thể nghỉ ngơi trên những chiếc ghế bố trong lều, trên bãi biển, dưới bóng những cây phi lao cổ thụ hay đơn giản là nằm dài trên tấm thảm lá dương, ngắm những đám mây trắng lững lờ ẩn hiện qua tán lá. Theo yêu cầu của khách, những người dân chài thường đem đến đủ loại hải sản tươi ngon với giá cả phải chăng và phục vụ tận tình. Những bếp lửa sẽ được nhóm ngay dưới những gốc phi lao cổ thụ kín gió. 15 phút sau, khách sẽ được thưởng thức những món ăn thơm ngon và tươi rói, đậm đà hương vị biển…

Vậy mà, tất cả những điều đó chỉ còn trong ký ức. Ngày cuối tuần vừa qua tôi đến Đại Lãnh, nếu không có tấm bảng nhỏ vật vờ bên đường “Khu du lịch Đại Lãnh”, chắc chắn tôi không nhận ra tuyệt tác của thiên nhiên Khánh Hòa mà tôi vẫn từng say mê mô tả với bạn bè. Khu nhà thủy tạ mục nát, trần mất mái, tường loang lổ. Những tấm lợp bằng tôn rách nát, bay phần phật theo gió.

Những bức tường gỗ gãy vụn, hàng lan can gãy vụn, trống hoác. Những bức tranh, các khuôn hình trang trí bị vạch xóa lem nhem… Bên tay phải, những dãy nhà ngày xưa dành cho du khách nghỉ qua đêm để đón bình minh, giờ đây bị bỏ mặc cho nắng gió, tàn tạ và nhếch nhác. Ngày chủ nhật mà cả khu du lịch không có khách. Trong cửa hàng ăn và các dãy lều chỉ có vài nhân viên đang ngồi chơi cờ, tán chuyện gẫu.

Một thiên đường du lịch bị bỏ quên, trở thành phế tích. Tiếc lắm thay!

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.