Đó là lần đầu tiên tôi xa nhà vào dịp Tết, những ngày xuân đẹp lộng lẫy thu cả bốn mùa xuân hạ thu đông vào trong một chuyến đi. Sau một ngày vui thú trên những cánh đồng đầy hoa cỏ của thảo nguyên Mộc châu, chúng tôi đã có một hành trình ngược sông Mã oai hùng để tới Điện Biên Đông, rồi rong ruổi trên đường 279 ra cửa khẩu Tây Trang trong sự im lặng đến đặc quánh của núi rừng. Thành phố Điện Biên đón chúng tôi bằng giấc ngủ say của những ngôi nhà đã đóng cửa, chỉ còn những dải đèn màu lấp lánh chăng ngang trên trời đêm.

Điện Biên Phủ là thủ phủ của tỉnh Điện Biên, nằm gọn trong lòng một thung lũng được bao bọc bởi những dải núi dài dăng quanh như thành lũy, vì thế nó còn được biết đến bởi một tên gọi khác là “lòng chảo Điện Biên”. Khúc tráng ca Điện Biên Phủ năm 1954 cho đến nay vẫn là một trong những chiến tích lẫy lừng nhất trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc.

Chúng tôi rời khỏi lòng chảo Điện Biên khi trời còn mờ hơi sương, với cảm giác gió sớm cứ bồng bềnh đuổi theo xe sau mỗi khúc cua. Lúa mới cấy mềm mại trên ruộng nước, mây sà xuống vờn ngang mặt người. Ra khỏi đèo Cò chạy, (cái tên rất lạ, có lẽ do núi cao quá nên con cò đã không bay qua được chăng?), con đường cắt núi leo lên cao, quanh co bên trên dòng sông mùa cạn nước. Những đám ngô đã thu hoạch bắp, lá úa vàng chưa nhổ rạ trải dài trên bãi phù sa, cảnh sắc hệt như trong bức tranh “mùa thu vàng” của Levitan, êm ả và dịu dàng.

Đường 12 từ Điện Biên đi Lai Châu là một trong những cung đường quyến rũ nhất của Tây bắc, với những địa danh đã bị thay đên đổi họ càng làm cho kẻ lữ hành bâng khuâng, đi đến đâu cũng như muốn níu, muốn giữ những gì còn đang ở lại… Nơi chúng tôi dừng xe để uống một tách café là Mường Chà, ngày xưa được gọi là Mường Lay. Một quán nhỏ bên đường thanh vắng, cây bưởi đang đơm hoa trước sân tỏa hương ngào ngạt. Đó là một khoảnh khắc thật tao nhã và lãng mạn, khi chúng tôi cùng ngồi dăng trước hiên nhà, nhấm nháp ly café, mở bản đồ ra và kiểm tra lại các cung đường.

Tiếp tục hành trình đi về Mường Lay mới (vốn là Lai Châu cũ), một mình một đường núi giữa mùa xuân. Gái Thái tắm dưới sông hồn nhiên đến lặng người. Lưng đèo Ma Thì Hồ, gặp hội xuân của người Mông đỏ, mộc mạc và rộn ràng. Người du xuân thong dong, xòe ô tình tự vắt vẻo trên taluy đường, bầy trẻ nhỏ túm năm tụm ba trên lưng núi, ríu rít như bầy chim sẻ. Hai sắc đỏ đen như muốn đốt cháy cả đất trời.

Trung tâm hội, ai cũng xúng xính váy áo mới, phụ nữ với búi tóc giả bằng len dày dặn gắn trên đầu, mỗi người mỗi chiếc ô hoa để làm điệu và che nắng. Hội chơi ném pao ở giữa bãi đất trống, một bên nam, một bên nữ. Họ đứng thành hai hàng và ném cho nhau những quả bóng nhỏ trong tiếng nhạc nhè nhẹ như một lời thì thầm vọng xuống từ đại ngàn. Trò chơi rất đơn giản mà không ai thấy chán, quả pao không ngừng bay qua bay lại giữa không gian rực nắng. Có lẽ, họ sẽ ném mãi như thế cho đến hết mùa xuân, nếu như không có tiếng gọi của nương rẫy và cuộc sống. Có lẽ, các chàng trai sẽ bắt mãi những quả pao như thế, để không cô gái nào phải thốt lên “Em ném pao, anh không bắt. Anh không yêu quả pao rơi rồi”

Yên bình và ngọt ngào, hoa mận nở trắng cành, rung rinh cánh bướm. Những rừng xanh hoa chuối đỏ tươi thấp thoáng bên kia sông. Một Lai châu cũ, u buồn và trầm ngâm cô độc, dù cờ đỏ mừng xuân treo rực con phố huyện sầm uất thuở nào.

Cầu Hang Tôm – cây cầu dây văng đặc biệt nhất miền Tây bắc với nhịp cầu dài tới 140 mét, nằm im lìm vắt mình qua bờ sông, như một bàn tay nối liền hai dãy núi của Điện Biên và Lai Châu, lạnh lùng và đầy kiêu hãnh. Không biết có bao nhiêu bước chân của dân du lịch “bụi”, cả Tây và Ta đã dừng lại trên chiếc cầu này, cố gắng lưu giữ những hình ảnh cuối cùng ở nơi đây trước ngày nó sẽ bị thủy điện Sơn La nhấn chìm trong 20 mét nước. Vào ngày ấy, người ta sẽ phải dùng thuyền để chèo qua các đỉnh núi ngập trong mây.

Từ cầu Hang Tôm, ngược dòng Nậm Na là một màu xanh mê mải của cây cỏ và núi rừng, của ruộng mới cấy và của cả dòng sông. Sông Nậm Na chảy giữa hai dãy núi, mùa này cạn nước để lộ ra lớp đá cuội trơ khấc dưới đáy. Con đường treo lơ lửng bên vách núi rậm rạp những cây và dây leo. Dừng xe trên đầu một con dốc, chúng tôi lăn mình vào với cỏ, gối đầu lên mũ bảo hiểm, đá cuội gai gai dưới lưng, cỏ may dính đầy lên quần áo. Gió mát lành và êm dịu như một lời ru.

Vùng núi phía bắc vốn là địa bàn cư trú chủ yếu của người H’mông. Do đó, dọc con đường từ Mương Lay đi Phong Thổ, Bình Lư, chúng tôi còn gặp nhiều người dân tộc H’mông khác như Mông đen, Mông xanh, Mông trắng, Mông hoa… mỗi một tộc người là một kiểu phục trang riêng biệt nhưng đều có chung một điểm là vô cùng rực rỡ.

Qua Hồng Thu Mèo, bất chợt gặp một cây đào rừng thắm sắc trong ráng chiều. Những ánh nắng cuối ngày rớt nhẹ trên cánh hoa, trinh nguyên và diệu vợi. Mặt trời khuất dần cuối chân mây, nhưng rừng quế ở Pa so thì ánh lên một cách kỳ lạ trước khi chìm vào bóng tối. Khi rời Bình Lư thì hoàng hôn đã đổ đầy trên đèo Ô Quy Hồ, rực rỡ và bí ẩn. Những đỉnh núi hình răng cưa in hình trên nền trời, gió bắt đầu hú lên dưới đáy vực, sương mù ào đến không biết tự nơi nào. Trăng treo lơ lửng trên đỉnh Cổng trời, vằng vặc và ma quái. Đêm đèo cao, như một món quà đặc biệt cuối cùng mà mùa xuân năm ấy đã dành cho…

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *