Thám hiểm Kilimanjaro

TTO – Để chinh phục đỉnh núi cao nhất của châu Phi không nhất thiết phải có kinh nghiệm leo núi như kiểu ở vùng núi cao Alps. Nhưng người ta phải chịu được gian nan khó nhọc và cần sự chậm rãi và thận trọng.

Đỉnh núi Kilimanjaro hùng vĩ sừng sững đứng trên vùng Sabana (vùng đồng cỏ) của Tanzania. Những cung đường trekking lên đỉnh núi cao nhất châu Phi dẫn qua rừng rậm nhiệt đới và những vùng với phong cảnh như trên Mặt trăng.

Để chinh phục đỉnh núi này không nhất thiết phải có kinh nghiệm leo núi cao như ở vùng núi Alps, do vậy hằng năm có đến 30.000 du khách “bò” lên đây. Thế nhưng không phải ai cũng leo được lên đến đỉnh của nó. Tại “khách sạn Springland” ở Moshi, một thị trấn nằm ở chân núi Kilimanjaro, người ta dễ dàng nhận ra ai không leo được lên đến đỉnh, ai đã ở trên đó và ai còn muốn bò lên trên ấy.

Trong sân của khách sạn mọi người ngồi uống bia. Người thì đang say sưa kể về cuộc chiến của họ với cái nóng, cái rét và sự mệt nhọc ròng rã 6 ngày trời với nụ cười trên môi. “Mặc dù mệt nhọc và gian khổ nhưng thật đáng giá” – anh Ian Richardson, người Anh, nói. Chân tay rã rời, khó nhọc lắm anh mới lê được vài bước.

Những người khác thì kể về sự đau đầu và về những đôi chân bị phồng rộp – những người này thường không leo được lên đến đỉnh núi. Những người còn lại đang muốn leo thì ngồi nghe những người khác kể chuyện với một sự ngưỡng mộ, một chút lo lắng và cả sự hứng thú, hồi hộp.

Sự hồi hộp ấy sẽ nhanh chóng chuyển thành sự mất tự tin vào sáng hôm sau. “Mình phải leo lên tận trên đó cơ à” – anh Emanuel Heitz tự hỏi. Anh chàng 20 tuổi này đến từ thành phố Basel (Thụy Sĩ) và đã có thời gian chuẩn bị khá lâu, nhưng lúc này anh lại muốn suy nghĩ lại.

Với độ cao 5.895m, đỉnh Kilimanjaro không được xếp vào hàng những ngọn núi cao nhất thế giới. Thế nhưng nhìn từ xe buýt ra, người ta có cảm giác nó như cao gấp đôi đỉnh  Everest vậy.

Cung đường Machame-Trail đi từ phía tây nam của núi này là một trong những cung đường đẹp nhất. Cung đường kéo dài 6 ngày này dốc hơn và khó khăn hơn cung đường Marangu-Route được nhiều người ưa thích. Cung đường Marangu-Route là cung đường duy nhất có chỗ nghỉ đêm định trước và có nơi bán nước ngọt, do vậy nó cũng được gọi là cung đường “Coca-Cola-Route”.

Một cung đường khó hơn nữa là cung Umbwe Route, còn cung đường thú vị nhất có lẽ là cung đường Lemosho-Trail: nó bắt đầu từ đoạn rừng có nhiều voi và trâu rừng, bởi lẽ đó mà trong ngày đầu của cung đường này còn có cả những người bảo vệ vác súng theo để hộ tống những người đi trekking.

Trên cung đường Machame-Trail trước hết phải đi hàng giờ trên những con đường lầy lội trong rừng rậm. Chỉ có những người dẫn đường và cũng là những người khuân vác trông còn hừng hức khí thế khi lên đến độ cao 3.000m ở trên trại “Machame Camp”.

Khi những người dẫn đường của Moshi gùi cả lều cũng như thức ăn trên lưng ở dưới chân núi thì mọi ngườii đều thấy ái ngại. Còn lúc này khi lên đến đây thì ai ai cũng cảm thấy sự biết ơn vô hạn đối với những người dẫn đường này.

Những tia nắng sớm mai càng làm đỉnh núi Kibo thêm quyến rũ và tiếp cho du khách thêm động lực và ý chí leo lên trên đỉnh. Dần dần những vạt rừng rậm nhường chỗ cho những đồng cỏ và bãi rêu – rồi cung đường mỗi lúc một nhiều sỏi đá.

Buổi đêm trên độ cao 3.800m tại trại “Shira Camp” đã có những người đầu tiên bỏ cuộc – đó là một đôi người Mỹ, họ phải quay đầu xuống núi. Khoảng 1/3 số người leo Kili phải bỏ cuộc sau một vài ngày đầu. Phần còn lại có khoảng 80% leo được lên tận đỉnh.

Ngày leo thứ ba và thứ tư sẽ đi qua trại “Barranco Camp” để đến trại “Karanga Camp”. Ngày kế tiếp sẽ thật sự gian nan. “Hôm nay các bạn sẽ phải đi nhẹ nhàng chầm chậm thôi nhé (pole, pole), nếu không chúng ta sẽ không thể vượt qua được” – người dẫn đường Ambrose chấn chỉnh mọi người. Pole, pole có nghĩa là chầm chậm, nó không chỉ là phương châm sống ở Tanzania mà cũng là chìa khóa cho sự thành công khi leo núi Kilimanjaro.

Dốc và hao tổn sức lực là con đường lên đến trại “Barafu-Camp” ở độ cao 4.600m. Malte Zapel và Susanne Alisch đặt từng bước chân chậm rãi leo lên. Họ là những giáo viên đến từ Kiel, một thành phố ở Đức, và chọn cung đường Lemosho-Route để leo. Cung đường này gặp cung đường Machame-Trail tại đây.

“Đoạn đường cho đến lúc này tuyệt đẹp nhưng cũng khá vất vả. Tôi cũng không thể nghĩ được rằng ở gần xích đạo thế này mà người ta cũng bị rét run cầm cập” – Malte nói. Anh là một trong số ít người vẫn còn thở để mà nói được. Ngoài gió và những tiếng chào “Jambo” (Xin chào) vui vẻ của những người dẫn đường đang rộn ràng dẻo bước qua đây thì người ta không nghe thấy tiếng động nào khác.

Buổi đêm cuối cùng trước khi leo lên đỉnh, Ambrose đánh thức cả nhóm dậy lúc 23g30 với món trà nóng. Phải dậy sớm như vậy để leo mới được hưởng bình minh trên nóc nhà của châu Phi. Ngoài ra, thời điểm này cũng rất tốt cho tâm lý của những người đi trekking, bởi lẽ lúc này trời còn tối đen như mực và người leo hầu như không nhìn thấy vực sâu thăm thẳm phía dưới rất dễ làm người ta chột dạ nếu nhìn thấy.

Những đôi chân nặng như chì lê từng bước. Từ 3 giờ sáng trở đi không khí lạnh đến -25°C càng làm người ta thêm mệt mỏi và nhụt chí. Mỗi lúc nhiều người bỏ cuộc hoặc không theo kịp đoàn. Ai cũng tự hỏi tại sao lại phải thân làm tội đời đến thế này, mặc dù không thật sự rõ ràng về nguồn gốc cái tên Kilimanjaro theo tiếng địa phương (Suaheli) có nghĩa là gì, nhưng hầu như ai cũng muốn gắn cho nó cái tên “Núi ma tàn bạo”.

Con đường lúc này vẫn tối om và dẫn qua những cánh đồng băng sắc nhọn. Với chút năng lượng cuối cùng, đoàn người cũng lê chân được đến đỉnh điểm của miệng núi lửa – đỉnh Uhuru.

Những người đầu tiên leo lên được đến đây là nhà khoa học người Đức Hans Meyer đến từ Leipzig vào năm 1889 cùng với anh dẫn đường người Áo tên Ludwig Purtscheller. Ngày ấy Tanzania còn được gọi là Đông Phi và đỉnh Kili khi ấy vẫn còn thuộc Đức. Và họ đã đặt cho đỉnh Uhuru cái tên “Đỉnh hoàng đế Wilhelm”.

Malte và Susanne ôm chầm lấy nhau trong sự mệt mỏi vô biên. Họ là những người đầu tiên trong buổi sáng hôm ấy được nhìn thấy Mặt trời ở châu Phi. Một biển mây nằm dưới chân họ. Thật không thể tưởng tượng nổi là ở phía dưới kia có hàng đàn voi, sư tử và hươu cao cổ đang tung tăng chạy nhảy.

Buổi tối hôm sau, những nhà chinh phục đỉnh Kili sau khi tắm rửa đã ngồi ở khách sạn Springland và tự hào kể về chuyến đi mạo hiểm của họ trong khi những người mới đến chuẩn bị leo thì chăm chú nghe với sự ngưỡng mộ pha một chút lo lắng. Nhưng những người hùng thật sự chính là những người khuân vác và dẫn đường.

NAM HẢI

(Theo báo

Süddeutsche Zeitung

– Ảnh: của Mayer/dpa, Đức)

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *